SÁM HỐI

Ngày nhỏ, tôi có người em kém 5 tuổi rất còi cọc. Thương em, chỉ mong mưa để đi bắt cóc về chặt đầu lột da làm cho em ăn, mong em cao lớn bằng bạn bằng bè. Hậu quả, năm 40 tuổi em vẫn chỉ cao 1,4m. Cả cuộc đời bệnh tật vô cùng cực khổ. Đến lúc ra đi, hoàn cảnh bi thương, ngã từ tầng 8 xuống mà chẳng ai biết vì sao? Có kẻ ném xuống hay em tự vẫn cho mẹ thoát khổ vì suốt đời phải lo lắng cho con và cũng là giải thoát cho mình?

 

Bản thân tôi cũng lặn lội, bổng trầm, lên chó xuống bùn biết bao lần. Khả năng không kém ai bao giờ vậy mà lận đận mãi không thôi. Như người ta nói: Con người nhìn thầy khuyết điểm của người khác rất rõ nhưng mấy ai nhìn thấy khuyết điểm của mình.

Làm lễ cho bao người vì oan gia trái chủ các đời kiếp trước mà lận đận, những người vì sát sinh,vì tàn ác gặp hết họa này đến họa khác hay liệt giường liệt chiếu nhiều ngày không đi được.

Một ngày kia trong khi đang làm lễ cầu an cho mọi người, cầu cho các oan gia trái chủ của họ được giải thoát thù hận, cầu cho tâm được nhẹ nhàng siêu thoát không còn hành hạ các gia chủ nữa. Bỗng nhiên tôi nghe thấy một giọng nói: Thầy sao không cầu cho chính thầy, quanh thầy biết bao oan nghiệp đang kêu gào đòi mạng, máu chảy đầu rơi vương vãi khắp nơi?

 

Nếu trước đây, chắc chắn tôi cãi cho bằng được nhưng lần này tôi lặng im suy ngẫm mãi mà không hiểu. Chắc có lẽ đã đến lúc được giải thoát. Tôi bỗng nhìn thấy (hay các ngài cho nhìn) cảnh bao nhiêu cóc, nhái, ếch bị chặt đầu lột da đang giãy dụa trong chậu, máu, thịt nhầy nhụa. Người em tàn tạ với khuôn mặt đẫm nước trong một khung cảnh rất ghê sợ. Em nói:

– Em là người hưởng từ vô vàn sự sát sinh ấy nên phải chịu nghiệp quả báo oán, đầy đọa mấy mươi năm trời. Nay phải vào nơi này không biết đến bao giờ. Anh tuy không ăn nhưng cũng đang bị đầy đọa đấy! Hãy cứu em và cứu chính anh đi!

Mọi việc như bừng sáng, giờ tôi đã hiểu: Bao nhiêu năm lận đận, khốn khổ vì những tội lỗi mình gây ra, không phải kiếp trước mà chính từ kiếp này.

Có thể các bạn không tin nhưng với tôi, từ đó mọi việc đã nhẹ nhàng trôi chảy hơn trước rất nhiều. Vẫn những con người ấy, ngôi nhà ấy trong gia đình nhưng giờ đã êm ấm, hạnh phúc hơn. Tiền bạc về cũng thuận lợi hơn. Nhất là những bệnh nhân, những người được mình cầu cúng giúp đỡ đều thể hiện sự quý mến trân trọng của họ. Điều đó trước đây hầu như không có mặc dù tôi đã cứu sống, giải thoát cho mọi khó khăn của họ.

Giờ tôi đã hiểu: SÁM HỐI không phải là đọc cho nhiều cho thuộc ngân nga lên bổng xuống trầm cho hay mà đơn giản là kiểm tra lại những hành động vô tình hay hữu ý của mình đã gây hại cho con người hay các sinh vật khác dù vì bất cứ lý do gì. Rồi xin được SÁM HỐI.

Lão Nhà Quê – Vi Diệu Nam Dược

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *